5 tháng 11, 2012
9 tháng 5, 2012
GỬI CÁC CON CỦA MẸ
Posted on
Xóm làng ta vốn thanh bình yên vui, sao con lại về với súng đạn dùi cui áo giáp? Kẻ thù đâu phải cô dì chú bác, đường làng ngõ xóm đâu phải chiến địa hiểm nguy. Hay bầy cua cá, rặng mồng tơi đã nuôi con lớn bỗng biến thành chiến binh, vũ khí – để con của Mẹ nhằm làm mục tiêu?
Con của Mẹ ơi!
Dâu cháu bế bồng sao không thấy – con lại về cùng bầy chó săn. Chúng gầm gừ, gầm rít thấy ghê. Cứ nhằm mẹ như là miếng thịt. Con Vàng, con Đốm nhà mình nhìn thấy cũng im thin thít – chúng biết phận mình là con chó của Quê hương.
Các con về, về rồi đó.
Về để lấy nốt mảnh ruộng vườn rau của Mẹ.
Về để lấy nốt đất phần mộ ông bà tổ tiên.
Và về lấy nốt những gì còn sót lại. Những dấu yêu, tự hào, hãnh diện. Cả tấm thân gầy mòn sắt lại vì con.
09/5/2012.
| Hãy nhìn đi, Mẹ của các con đây |
Những người phụ nữ nông thôn quê mùa, lam lũ – với vàng khăn tang trắng trên đầu – là người Mẹ của con.
Nhờ phước lành trời đất, dựa hồng phúc tổ tiên – Mẹ sinh ra con với đầy đủ hình hài, trí não.
Nhờ hạt lúa, luống rau trên mảnh đất này, và bầu sữa mẹ héo mòn – Con đã lớn khôn không như cây cỏ dại.
Từ câu tập nói bi bô, từ bước đi chập chững,
suốt chặng đường dài của cuộc đời con – Mẹ luôn dõi theo với bao âu lo
kèm những tự hào.
Nay công thành danh toại. Nay ông nọ bà kia.
Đứa làm Công an. Đứa vào bộ đội. Đứa dân phòng bảo vệ. Đứa quan chức,
cán bộ chính quyền đi theo con đường lý tưởng Xã hội đại đồng. Cũng có
đứa ngỗ nghịch giết mướn, đánh hôi.
Nhưng các con vẫn là con của Mẹ. Cái cổng nhỏ, ngôi nhà nhỏ, mảnh sân nhỏ luôn đón đợi con về.
Con của Mẹ đây:
Chúng đang về với Mẹ, với món quà tặng mẹ là vành tang trắng.
Chúng đang về với Mẹ, với hành trang là súng đạn, dùi cui, áo giáp.
Chúng đang về với Mẹ, với bạn đồng hành là lũ chó săn.
Con của Mẹ ơi!
Họ mạc, gia đình ta có ai bỗng thác? Sao con
lại tặng Mẹ vành khăn tang? Hay tổ tiên sẽ chết thêm lần nữa, khi các
nắm xương trắng biết tự đào mồ? Cũng có thể như một lời tiễn biệt – đứa
con yêu của Mẹ đã chết. Đứa về đây chỉ là thây ma.
Con của Mẹ ơi!Xóm làng ta vốn thanh bình yên vui, sao con lại về với súng đạn dùi cui áo giáp? Kẻ thù đâu phải cô dì chú bác, đường làng ngõ xóm đâu phải chiến địa hiểm nguy. Hay bầy cua cá, rặng mồng tơi đã nuôi con lớn bỗng biến thành chiến binh, vũ khí – để con của Mẹ nhằm làm mục tiêu?
Con của Mẹ ơi!
Dâu cháu bế bồng sao không thấy – con lại về cùng bầy chó săn. Chúng gầm gừ, gầm rít thấy ghê. Cứ nhằm mẹ như là miếng thịt. Con Vàng, con Đốm nhà mình nhìn thấy cũng im thin thít – chúng biết phận mình là con chó của Quê hương.
Các con về, về rồi đó.
Về để lấy nốt mảnh ruộng vườn rau của Mẹ.
Về để lấy nốt đất phần mộ ông bà tổ tiên.
Và về lấy nốt những gì còn sót lại. Những dấu yêu, tự hào, hãnh diện. Cả tấm thân gầy mòn sắt lại vì con.
09/5/2012.
12 tháng 3, 2012
7 TỘI LỖI CỦA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
1. CHÍNH TRỊ VÔ NGUYÊN TẮC;
2. SỞ HỮU CỦA CẢI KHÔNG DO LAO ĐỘNG MÀ CÓ;
3. HƯỞNG LẠC KHÔNG CÓ LƯƠNG TRI;
4. BUÔN BÁN VÔ ĐẠO ĐỨC;
5. TRI THỨC KHÔNG CÓ NHÂN CÁCH;
6. KHOA HỌC THIẾU NHÂN ĐẠO;
7. TIN THỜ THẦN THÁNH MÀ KHÔNG CHỊU DÂNG HIẾN.
Mohandas Gandhi
1 tháng 12, 2011
ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ, HỒNG PHÚC TỔ TIÊN
Đọc xong 8 giải pháp kiềm chế tai nạn giao thông và ùn tắc giao thông của Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang, không kìm được lòng mình, tôi phải thốt lên: tuyệt vời, trên cả tuyệt vời, chuẩn không cần chỉnh. Một ngôi sao sáng trên bầu trời chính trị đã hiện ra, chói lòa.
Không dông dài lôi thôi nhá, không cần điểm lại cả 8 cái "là" nhá, chỉ cần một cái "Năm là" thôi đã thể hiện rõ ông Quang sở hữu một trí tuệ siêu phàm, một hệ tư duy sắc sảo, nhạy bén, một cái tâm trong sáng với Đảng, Chính phủ và Nhân dân. Ông Quang đã thể hiện rõ ông không chỉ giỏi với chuyên môn công an của mình, mà còn siêu việt trên nhiều lĩnh vực khác như kinh tế, ngân hàng ... Có được người tài đức vẹn toàn như ông Quang lãnh đạo đất nước, có thể nói rằng đó là nhờ hồng phúc của tổ tiên.
Này nhá, "yêu cầu chủ xe ô tô mở và duy trì tài khoản tại Ngân hàng với giá trị tài khoản là 20 triệu đồng, coi đây là điều kiện bắt buộc để ô tô tham gia giao thông", một đề xuất không thể tuyệt vời hơn. Từ nay, lái xe ra đường bị công an phạt không thể xin xỏ với lý do không có tiền nhá, cũng không cần giữ xe, giữ giấy tờ để phải thi hành đóng phạt nhá. Chỉ có điều nếu tài khoản chẵn hai chục triệu, bị phạt mất 2 trăm thì làm sao? Thế là lại không đủ điều kiện để tham gia giao thông rồi. Chỉ có điều ai sẽ kiểm tra tài khoản có đủ hai chục không? Thế là nhân viên ngân hàng lại đi tuần tra cùng CSGT à? Hay cho CSGT đi học bổ túc nghiệp vụ ngân hàng? Hay là mỗi ô tô đóng hai chục triệu xong, cấp cho nó cái chứng nhận "đủ tiền nộp phạt". Cái này phức tạp à nha, nhưng phức tạp cũng phải làm, chỉ cần chủ trương đúng thì phải làm.
Đấy là bọn ô tô, còn bọn xe máy nữa chứ. Bọn xe máy này cũng đâu khá hơn bọn ô tô, cũng phạm luật, cũng tai nạn và cũng bị phạt mà. Xe máy thì bé hơn nên tài khoản bắt buộc cũng bé hơn, chắc khoảng một triệu một xe. Tiền đưa vào ngân hàng hết, có ai tiêu mất đâu, chỉ để các chủ phương tiện có tài sản để thực thi pháp luật thôi. Tính sơ các ngân hàng cũng phải giữ hộ dân một khoản khơ khớ, 2 triệu ô tô nhân 20 triệu là bao nhiêu? 40.000.000.000.000 VNĐ (nhiều quá không đọc được, hình như 40 nghìn tỷ, bằng 2 tỷ USD). 40 triệu xe máy nhân 1 triệu hình như cũng là 40 nghìn tỷ, bằng 2 tỷ USD. Tổng là 4 tỷ đô la Mỹ.
Mà đâu chỉ riêng giao thông mới vi phạm, mới bị phạt. Tôi nghĩ áp dụng luôn từ các thành phần được gọi là "tế bào của xã hội". Mỗi cặp vợ chồng làm 2 cái tài khoản, mỗi cái 10 triệu đóng chết luôn, để khi có gì còn dễ thu tiền. Như cái vụ gì ông chồng đánh vợ tím tái hết người, hay vụ bà vợ nửa đêm thức dậy thấy buồn buồn đổ xăng đốt chồng, tất nhiên pháp luật sử lý hình sự, nhưng cũng phải nộp phạt chứ.
Tính đến đây, áp dụng đến đây, sơ sơ ngân hàng cũng có thêm chục tỷ đô, chả ai dám rút ra, ngân hàng muốn làm gì thì làm, dăm ba cái vụ thua lỗ, nợ xấu, tái cơ cấu coi như giải quyết xong. Nền kinh tế lại phát triển vù vù, một công bảy tám việc. Đúng là đỉnh cao trí tuệ, hồng phúc tổ tiên./.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)